Thư “con dâu hụt” gửi mẹ chồng

Mẹ kính mến của con! Xin mẹ cho con gọi một lần như thế mẹ nhé!

Bởi vì con vẫn chưa là con dâu của mẹ và nói chính xác hơn chắc con không được làm dâu của mẹ nữa rồi.

Nhưng con vẫn muốn được gọi mẹ dù chỉ 1 lần như thế vì trong lòng con, hình ảnh của mẹ không thể xóa nhòa được.

Chắc trong cuộc đời của con, con không được gọi mẹ là mẹ chồng và là nàng dâu của mẹ được nữa rồi mẹ ạ. Vì anh ấy mãi không còn yêu con và muốn cùng con sánh bước trong cuộc đời này nữa. Tuy giờ con và mẹ mỗi người mỗi nơi cách biệt và có lẽ con không còn gặp lại mẹ nữa nhưng con vẫn mãi nhớ về mẹ.

Con nhớ nhất lần đầu tiên con ra Hà Nội, anh ấy đi đón và chở con về nhà chơi. Vậy là cuối cùng con cũng được gặp mẹ  vào hoàn cảnh không phải là một người con dâu tương lai mà là một người anh ấy từng yêu - là người yêu cũ của anh ấy mẹ ạ.

Khi con đặt chân ra Hà Nội lần đầu, nơi mà anh ấy sinh ra và lớn lên, con cũng bỡ ngỡ, cũng như lần đầu tiên con gặp mẹ. Mẹ đẹp và hiền lắm!

Khi con bước vào nhà, hình ảnh mẹ và cách quan tâm của mẹ dành cho con khiến con cảm thấy quý mến mẹ hơn. Con rất muốn gắn bó cùng anh ấy trong cuộc đời này.

Lúc mới yêu con, anh ấy thường kể cho con nghe về mẹ nhưng con nghĩ đối với con trai, người mẹ nào chả tốt. Nên điều đó con không biết có thật là như thế hay không, hay là anh ấy chỉ nói cho con ít sợ cảnh về sau nếu lấy chồng và làm dâu.

Nhưng sự cởi mở, cách chăm sóc của  mẹ dành cho con và mọi cử chỉ hỏi thăm của mẹ  làm cho con càng ấm lòng hơn. Rồi mẹ tự tay mình nấu những món ăn Hà Nội cho con ăn. Khi đó, hình ảnh một người phụ nữ đảm đang và phúc hậu như mẹ đã khiến con mãi không bao giờ quên được mẹ ạ.

Tình yêu của con và anh ấy là 1 tình yêu cách xa về địa lý: Huế - Hà Nội. Con biết rằng không dễ gì để cho gia đình cả 2 chấp nhận, và lúc trước con cứ nghĩ mẹ sẽ khó tính và phản đối nhiều nhất nhưng từ khi gặp mẹ, con cảm thấy quý mến mẹ vô cùng.

Nhưng mà anh ấy, người mà lúc xưa con từng yêu tha thiết và yêu hơn bản thân mình giờ là một người hoàn toàn khác rồi mẹ ơi. Và chúng con đã không còn tiếp tục đi trên một con đường….! Điều này con hết sức buồn lòng mẹ ạ! Dù con có quý và mến mẹ vô cùng, con cũng không thể nào khác được vì con phải tôn trọng mọi quyết định của anh ấy.

Vậy là anh ấy không bao giờ cho con được cái quyền gọi mẹ là "mẹ" nữa rồi. Vì lúc xưa, khi bọn con mới yêu nhau, anh ấy và con từng xưng hô là chồng-vợ và con cũng gọi mẹ như là mẹ của con vậy, nhưng giờ thì đã khác.

Mẹ ơi, mẹ sẽ mãi mãi trong tim và trong lòng anh ấy, dù cho  anh ấy sẽ yêu và lấy một ai khác thì mẹ cũng sẽ không bao giờ phai mờ trong lòng anh ấy được. Và con cũng ước rằng khi con được là con dâu của mẹ, đối với con, mẹ sẽ cũng như thế.

Và giờ đó chỉ như là 1 giấc mơ và thật sự con vẫn luôn lo lắng và cầu mong anh ấy hạnh phúc tuy con không còn là người anh ấy yêu nữa.

Đối với con, anh ấy là người mà để lại ấn tượng rất sâu đậm. Con cũng từng nghĩ mẹ sẽ là mẹ chồng của con, là người mẹ thứ hai của con vì nếu yêu anh ấy, con sẽ xa gia đình và mẹ của con.
Chắc mẹ cũng biết anh ấy là người ít nói, trầm tính và sống nội tâm, nên mọi việc anh ấy quyết định con nghĩ anh ấy suy nghĩ rất nhiều. Vì sao anh ấy bỏ con bơ vơ trên cuộc đời này mà chọn một con đường khác hả mẹ? Vì sao anh ấy lại để cho em đau lòng như thế!

Anh ấy đã không cho con cơ hội để gặp lại mẹ. Có thể người khác sẽ nghĩ rằng, con thật giả dối khi nói những điều này nhưng vì mẹ là người mà con từng mong muốn gặp và mẹ không giống như những gì con hình dung về một người mẹ chồng nên con càng yêu quý mẹ hơn.

Và có thể con chưa sống cảnh mẹ chồng - nàng dâu nên mẹ mãi là hình ảnh đẹp nhất trong suy nghĩ của con. Con biết khi người ta sống với nhau sẽ có nhiều va chạm nhưng con cũng mong rằng sẽ có những điều sẽ giúp người ta thương yêu nhau hơn. Không phải lúc nào cũng là chuyện nàng dâu- mẹ chồng phải không mẹ?

Lúc con mới yêu anh ấy, con cũng từng nghĩ sẽ mãi không bao giờ mà con được mẹ chồng thương yêu vì tính con hậu đậu lắm. Nhưng khi gặp mẹ rồi con cũng sợ nhưng điều con sợ là mình không phải là một nàng dâu tốt nên bị mẹ ghét bỏ và làm mẹ buồn.

Hôm nay, con viết những dòng này chỉ vì con quá nhớ mẹ. Con cần một người mẹ chồng tốt bụng như mẹ và con tự tin rằng nếu có mẹ, con sẽ làm một người con dâu tốt. Dù không được làm con dâu mẹ, con mong gặp mẹ được một lần. Con cám ơn mẹ đã sinh ra anh ấy để con được yêu và được gặp mẹ.

Mẹ chồng gớm

Vừa bước vào bếp, mẹ chồng Hoàn đã hét to: “Con gà, con cá người ta biết chế ra đến năm, bảy bón ăn cho đỡ ngán, ai lại đem con cá hơn cân nấu canh hết bao giờ, vụng quá thể!”
Cứ nhớ ra lúc nào bà lại càu nhàu cho đến tận khi lên giường đi ngủ. Hoàn nghĩ mà vừa thẹn vừa uất không chợp mắt nổi.

Bà luôn giữ thói quen nói năng thiếu kiềm chế và chả quan tâm đến ai bao giờ, khiến về đây Hoàn luôn mang cảm giác ăn nhờ ở đậu. Cứ đi bán hàng về, bà lại làm cho nhà loạn hết cả lên, thật khó chịu.
Ngày anh đưa về chào mẹ, Hoàn đã giật mình nuốt khan nước bọt, trong lòng thì thấy ngại vì vẻ mặt đăm đăm, khó gần của bà.

Hơi băn khoăn khi anh ngỏ lời làm đám cưới nhưng rồi Hoàn chẹp miệng, cứ về đó, hợp thì ở không thì ra riêng, nghe cô “mặc cả” trước, anh cười: “Nếu thấy không thoải mái, anh sẽ là người đề xuất ở riêng trước em”.

Mẹ chồng Hoàn bán hàng ngoài chợ, từ rau tươi cho đến củ quả khô. Bà vốn mồm năm miệng mười, nên đến hàng tôm hàng cá ngồi gần đó còn phải nể vài phần.

Một lần có ít rau má chắc là bán ế, bà tiếc nên vẫn để ở mẹt phơi nắng trên tầng, hàng ngày Hoàn thu vào cứ thắc mắc chẳng hiểu bà để làm gì. Đến khi chúng đã khô, bà đưa cho rồi dặn khi Hoàn bị đau bụng, đau lưng mỗi khi đến kỳ, thì cứ lấy nhúm lá này tán ra uống với nước nóng, ngày hai lần.

Hoàn đỏ mặt nghĩ thầm chắc chồng lại “mách lẻo” nên bà mới biết, cô lí nhí “cảm ơn mẹ” thì bà nói tiếp: “Uống được lá tươi thì tốt, nhưng cái giống khô này lại dễ uống hơn, vẫn mát trong người lại chữa được bệnh”.

Hoàn khẽ khàng đưa bà cốc nước mát: “Mẹ tắm đi rồi còn ăn cơm”. Vừa dọn mâm Hoàn vừa nói thật lòng: “Mẹ xem nhận bớt hàng, còn về sớm mà nghỉ ngơi, hôm nào cũng nhọ mặt người mới dọn dẹp, còn lúc nào mà ngồi cho lại sức”.

Bà im một lát rồi mới nói: “Ngồi không, tao thấy chân tay cứ bủn rủn, đi chợ vất vả quen rồi không sửa được, cũng như kiểu nói bốp chát ấy. Mày mà chấp thì chấp cả đời đấy”.

Hoàn bật cười, rồi nghĩ bụng, đây là lời phân trần của bà chăng. Hoàn bỗng thấy lòng ấm áp, nhớ đến mẹ mình cũng một đời bươn chải, bon chen để nuôi con lớn khôn. Mẹ chồng thì chắc chắn là vất hơn vì chỉ có mình bà nuôi ba người con, do chồng đột ngột qua đời sớm. Anh cũng có lần từng nói, cuộc sống đã buộc bà phải biết thích nghi thành con người khắc nghiệt như vậy mới có thể trụ vững giữa chợ.

Rồi Hoàn tự vấn mình, đã bao giờ cố gắng hiểu bà chưa. Đã khi nào tìm cách quan tâm và hòa hợp với nhà chồng? Chẳng thể trách mẹ chồng được, vì chính mình mới là người lạ đến đây làm xáo trộn cuộc sống của gia đình họ kia mà, nên thay đổi bản thân trước mới là hợp lẽ.

Có bầu mới cưới nên không?

Đừng mang đứa trẻ còn chưa hình thành ra làm bia đỡ đạn cho bản thân mình, cho hạnh phúc của mình.
Chỉ vì không được gia đình chấp nhận, nhiều bạn trẻ tính kế “ăn cơm trước kẻng” để ép duyên. Nhưng trên thực tế, điều này hại nhiều hơn lợi. Người may mắn thì được chấp nhận, còn người không may thì bị cho là kẻ dễ dãi, con gái hư hỏng và càng bị cấm đoán nhiều hơn. Lúc ấy, bi kịch đổ dồn lên đầu người con gái. Vậy theo chị em, có bầu mới cưới có phải là cách tốt để giải quyết vấn đề được chấp thuận hôn nhân?

Linhchi…@...

Hiện nay, việc có bầu rồi mới cưới đã quá phổ biến. Chẳng ai kích động điều đó, cũng không có nhiều người lớn hài lòng về việc làm liều lĩnh ấy của đôi trẻ. Nhưng người trong cuộc vẫn làm, bởi họ hi vọng rằng, tình yêu với đứa trẻ nhỏ, với đứa cháu của mình sẽ khiến ông bà nội ngoại động lòng dù rằng không chấp nhận hai đứa. Nhưng rồi, mọi thứ sẽ đâu vào đấy nếu đôi bên cứ liều.

Chị đã từng trong hoàn cảnh như vậy. Dù giờ đây, chị đã được làm vợ người đàn ông chị thương yêu nhưng quãng thời gian qua đối với chị mà nói giống như một sự vượt ngục khủng khiếp. Chị yêu anh, cũng không được hai bên gia đình đồng ý cưới vì chị hơn anh 2 tuổi. Cái việc tuổi tác các cụ rất mê tín. Nhưng anh đã tính tới chuyện có bầu. Sau khi chị có bầu, gia đình anh miễn cưỡng đồng ý chị. Nhưng chính lúc đó, anh quay lưng lại, phản bội chị khi đã có được người mình yêu. Anh đi tìm người con gái khác. Chị đau khổ, vật vã, đã phải khóc lóc rất nhiều, định tìm tới cái chết. Nhưng nghĩ cho cùng, chị đâu phải khổ. Chị quyết tâm tìm tới người  phụ nữ kia để phân bua câu chuyện, mang cái bụng to ềnh của chị tới để cô ta hiểu rằng, anh đã là của chị.

Người đàn bà ấy cũng ngỡ ngàng vì chưa từng hay biết chuyện anh có người yêu. Cũng nhờ những giọt nước mắt chân thành của chị, nhờ tấm lòng của chị mà hai bên cảm thông cho nhau. Người ta rút lui, còn chị níu kéo anh đến khổ sở. Khi được cưới thì bụng chị đã to đùng, gần đẻ. Tất nhiên, hàng xóm, bạn bè sẽ dị nghị, nhưng chị đành lòng, biết làm sao được.

Dần dần, sau mấy năm sinh sống cùng nhà chồng, tấm lòng của chị đã được thấu hiểu. Từ ghét đến thương chị, mẹ chồng chăm chút chị từng tí một, chồng chị cũng nhận ra lỗi lầm vì biết mình đã lấy được một người chồng tốt.

Dù là cái kết có hậu, tuy nhiên, chị đã phải nếm nhiều đắng cay và đau khổ, lo lắng và sợ hãi. Hạnh phúc có, khổ đau khó và giờ chị thấy hài lòng. Tuy nhiên, hạnh phúc đến không dễ dàng như thế, chị đã hiểu ra nhiều điều. Chị biết, mình đã liều lĩnh làm việc ấy, có bầu trước khi cưới. Thật may, chị còn cứu vãn được. Nhưng nhìn vào hoàn cảnh của chị, chị hiểu, người trong cuộc khổ sở thế nào. Nhưng dù có khổ cũng đừng liều, vì rất nhiều trường hợp không lường được có thể xảy ra. Bản thân chị là một ví dụ điển hình.

Hadung…@...

Không nên có bầu trước khi cưới

Con gái quan trọng nhất là nhân phẩm và đức hạnh. Nhiều người có bầu trước khi cưới, tuy không thể nói là không có đức hạnh, nhưng chí ít phải trong trường hợp hai bên gia đình cùng chấp nhận điều đó. Đừng mang đứa trẻ còn chưa hình thành ra làm bia đỡ đạn cho bản thân mình, cho hạnh phúc của mình.

Người lớn thường không thích chuyện con trẻ liều lĩnh, nhất là chuyện có bầu bí trước khi cưới. Với họ, những người con gái có bầu mà chưa kết hôn là điều khó chấp nhận, tuy là cũng có vài trường hợp bắt có bầu rồi mới cưới vì thời nay sinh con đẻ cái hơi khó.

Tuy nhiên, khi làm điều liều lĩnh ấy, chính bạn đang đánh đổi với bản thân mình. Một là được chấp nhận, xem ra là may mắn, hai là bị coi thường, thậm chí bị hắt hủi. Và nếu trường hợp xấu xảy ra, tương lai bạn sẽ đi về đâu. Người đàn ông của bạn có khả năng gánh vác cho bạn và con hay không?

Vì thế, đừng liều lĩnh. Hãy thuyết phục các bậc cha mẹ bằng chính khả năng của mình, bằng chính sự chân thành của bản thân mình. Đừng nông nổi hành động, đừng vì bản thân mình và làm hại tới đứa trẻ nhỏ sau này.

Chúc những người phụ nữ đang yêu và đã yêu luôn hạnh phúc và sáng suốt.

Bí mật ngân tủ của chồng

Chị nói với em nhé, ngay từ giờ phải quản lý tài chính của cậu ấy đi. Không sớm sủa gì đâu. Đằng nào thì hơn một tháng nữa hai đứa cũng làm đám cưới.
Đàn ông mà không được vợ quản lý tiền nong ấy à, thì có lấy vợ bao năm, lối sống vẫn như người tự do. Mà cái gì cũng nhanh thành thói quen lắm nhé, một – hai năm sống với nhau, không hình thành được kỷ luật, thì có mà cả đời cũng không cải tạo được.
Như anh nhà chị ấy, đến nấu cơm cũng nhớ đến giờ về nấu, nhưng mà bảo cuối tháng lấy lương đem về cho vợ thì còn lâu mới theo.
Cũng là tại chị ngốc, muốn làm người vợ lịch sự, để chồng tự giác với ví tiền của mình, nghĩ rằng ai cũng đều phải có trách nhiệm vật chất với gia đình chung. Cuối cùng là đến giờ cũng chẳng biết lương tháng của chồng bao nhiêu. Chồng thích đưa cho vợ đồng nào thì đưa, thích mua sắm gì thì mua sắm, còn mình thì vật vã kiếm tiền chi tiêu, chẳng bao giờ được nếm trải việc vung tay shopping bằng tiền ví chồng.

Em không giống chị, em quản hết thu nhập của chồng em. Lương lậu bao nhiêu về cũng phải đưa cho vợ, rồi em điều tiết lại để anh ấy luôn có tiền trong túi, đủ mua xăng, đủ cà phê cà pháo, thậm chí có lúc đủ khao bạn bè nhậu nhẹt, nhưng mà còn lâu mới dư đồng nào cho gái nhé.

Em quán triệt quan điểm, chỉ có tiền một đi không trở lại, còn chồng mình có đi đâu làm gì rồi cũng sẽ quay lại với mình. Mình là người đang nắm “con tin” là hai đứa nhỏ, trong đó có một đứa là cháu đích tôn mà, phần thắng lúc nào chẳng trong tay mình. Thế là, chồng em muốn đi đâu làm gì đều phải bàn bạc với vợ nhé.

Nhưng mà mọi việc trong gia đình em lo hết, thì em cũng phải quản tiền của chồng để còn có kế hoạch, để biết đường định liệu chứ. Mà em có phụ thuộc vào tiền của chồng em đâu, em cũng nai lưng ra kiếm tiền, thậm chí còn kiếm được nhiều hơn anh ấy. Của đáng tội, nhiều lúc việc nhà việc cơ quan, đầu óc lúc nào cũng phải căng ra tính toán, mệt ơi là mệt. Nhưng nếu không quản, để tiền vào tay các ông, nào biết chuyện gì sẽ xảy ra, rồi mình đi theo giải quyết hậu quả cũng quá tội.

Em lại không yêu cầu chồng đưa đủ tiền lương hằng tháng, vì kiểu thu nhập bất thường của ông ấy, có khi tiền lương chẳng bằng số lẻ tiền này tiền nọ. Tối nào em cũng lục ví, có lúc công khai trước mắt chồng, có lúc lén lút sau lưng. Đầu tiên thì ngày nào ví dày, em mới rút một ít. Sau dần thì đã lục ví là phải rút tiền, không rút không chịu được.

Thế là ngày nhiều tiền em rút nhiều, ngày ít tiền em rút ít. Thế mà tích tiểu thành đại, chỉ rút ví tiền là đủ chi tiêu, em hầu như chẳng phải quan tâm tới ngày nhận lương làm gì. Giờ em rút ví thành kỹ năng rồi. Đầu tiên em nhìn qua các ngăn ngoài, sau đó em mở ngăn có khóa kéo. Tiền chẵn nằm trong đó hết. Chẳng biết ông chồng em để tiền vào đó cho gọn hay để giấu vợ, nhưng mà một khi tiền đã trong ví, thì chỗ nào em chẳng tìm ra.

Anh thấy cái kiểu chú cun cút đưa tiền cho người yêu thế là không ổn rồi, lộ rõ vẻ là người không có “chuyên môn”. Giờ còn chưa cưới mà phụ nữ đã có thói quen cầm tiền của mình thì sau này về sống với nhau họ chẳng bao giờ để mình “cầm trịch”. Chú cứ đưa tiền cho cô ấy, nhưng đừng bao giờ đưa hết, đừng để mình phải phụ thuộc tài chính.

Chú cứ tự giác đưa để cô ấy không phải giục giã, không phải hỏi lương, và để cô ấy có cảm giác “có bao nhiêu tiền anh đưa hết cho em rồi”. Những người phụ nữ trong gia đình chúng ta, họ đáng yêu vì họ ngây thơ như thế, họ tin rằng ta đưa tiền cho họ là ta tôn vinh quyền thống soái của họ, là ta nằm trong tay họ rồi, là ta chính là đứa con lớn tuổi.

Nhưng cuộc sống của ta đâu chỉ có họ. Ta có bạn bè và cà phê buổi sáng, nhậu nhẹt buổi trưa, tụ tập buổi tối. Nếu không có vài người đẹp cuộc sống có hương sắc thì có lúc ta cân đối thu nhập trong vài trò cá cược hay chơi bài. Cũng là vì ta không muốn cuộc sống trở nên đơn điệu mà thôi. Vì thế, ta phải có quyền nhất định đối với tài chính của ta, và có vài kĩ năng để làm diễn viên trước mặt vợ.

Trò giấu tiền trong ngăn có khóa đó xưa như trái đất rồi. Lần nào nhìn thấy vợ mở ngăn có khóa, anh cũng buồn cười. Anh vẫn để tiền trong đó cho cô ấy khỏi nghi ngờ, và nhìn vẻ mặt hí hửng vì rút được vài ba triệu đồng cứ như bao mưa gió bão bùng đã tan đâu mất. Giờ đây, đàn ông ở cơ quan anh mỗi  người có một ngăn tủ riêng tại phòng làm việc, và trong ngăn tủ riêng đó có một ngân hàng riêng của mình.

Dĩ nhiên trò này chỉ hiệu quả đối với những người vợ không bao giờ tới cơ quan chồng. Nhưng mà, kể ra nhìn mặt vợ tươi roi rói mỗi khi “kiểm soát” ví chồng, cũng là những khoảnh khắc vui ít ỏi giữa những lần phải đối phó.

Mẫu phụ nữ dễ bị bỏ rơi

Nếu bạn là một trong những mẫu phụ nữ dưới đây, thì bạn hãy sẵn sàng tâm lý vì trước sau anh ấy cũng sẽ bỏ rơi bạn.

Mẫu người dành toàn bộ thời gian và tâm trí cho tình yêu


Khi mới yêu, bạn không mấy chủ động nhưng khi trái tim đã thực sự rộng mở bạn sẽ dành toàn bộ thời gian và tâm trí của mình cho tình cảm đó. Tuy nhiên, khi càng chú ý, bạn sẽ thất vọng tràn trề. Sự tổn thương đó khiến bạn khó lần nữa có niềm tin vào tình yêu, cũng không muốn tìm hiểu những người đàn ông khác.

Kinh nghiệm: Không có tình yêu nào đơm hoa kết trái khi chỉ mình bạn hy sinh toàn bộ những gì mình có. Cũng không có sự đầu tư hoàn toàn tình cảm và thân xác lại nhanh chóng “hoàn vốn”. Mọi việc hãy để thời gian kiểm chứng tất cả. Cần có dũng cảm với tình yêu bạn mới có đủ tư cách tìm thây tình yêu thực sự.

Mẫu người như thánh nữ khi yêu


Đối với bạn, tình yêu là tất cả, bạn sẵn sàng bỏ mặc tất cả công việc, bạn bè, gia đình để chạy theo tiếng gọi của con tim. Khi đó, tình yêu ra đi đột ngột sẽ khiến bạn cảm thấy tất cả thế giới đều biến mất. Tình thân, tiền bạc, thời gian, tình bạn, công việc hay lý tưởng đều không còn quan trọng.
Kinh nghiệm: Bạn cần hiểu rằng, sau khi ngồi trong bóng tối khóc thương cho số phận của mình thì mọi sự đau đơn cũng theo gió bay đi. Bạn mệt mỏi, chán nản nhưng đến lúc bạn phải ngẩng đầu bước tiếp con đường tương lai.
Mẫu người ích kỷ, nhỏ nhen
Dù bề ngoài luôn tỏ ra là con người mạnh mẽ, dễ bỏ qua mọi chuyện nhưng trong lòng lại nhen nhóm suy nghĩ đen tối, mong trả thù người đã gây ra đau đớn cho mình, nhất định muốn đối phương nếm trải những gì mình từng hứng chịu. Tình yêu trong họ trở thành sự thù hận. Như thế, tất yếu bạn sẽ bị bỏ rơi vì chính sự ích kỷ của mình.

Kinh nghiệm: Sự bức bối khiến bạn đau đớn hơn và cũng tỉnh táo hơn, nhưng tâm trạng này kéo dài sẽ mang đến ý nghĩ tiêu cực về bạo lực. Hãy nói ra những điều khiến bạn không thoải mái và vui vẻ để bản thân được thanh thản, thoải mái hơn.

Mẫu người tin tưởng đến cuồng tín

Cỏ vẻ như sự thất bại trong tình yêu không mấy tổn thương người con gái hoạt bát, năng động như bạn. Nhưng thực tế, sự tin tưởng vào tình yêu mà bạn vun đắp bấy lâu đã đổ vỡ hoàn toàn. Bạn khó chấp nhận sự thật và tìm mọi cách để cứu vãn tình yêu đã mất. Tình cảm mãnh liệt về sự phản bội khiến bạn khó tự thoát khỏi vòng luẩn quẩn.

Kinh nghiệm: Trong tình yêu không ai nợ ai, chỉ có người không biết trân trọng tình cảm của đối phương, vì vậy bạn phải cảm thấy mình thật may mắn khi kịp thời phát hiện đó chưa phải là một nửa cần tìm. Kinh nghiệm từ sự thất bại này sẽ cho bạn sức mạnh để bước tiếp trong tình yêu về sau.

Mẫu người quá mơ mộng

Kế hoạch tốt đẹp hoàn toàn bị phá vỡ khi người đó rời bỏ. Điều đó khiến bạn thấy không chỉ tình yêu của mình bị mất mà cả kế hoạch cho tương lai bạn mong đợi cũng biến thành bọt biển. Từ đó, bạn mất dần phương hướng trong tình yêu và cuộc sống.

Kinh nghiệm: Nếu tất cả mọi chuyện đều êm chèo mất mái như dự định thì thế giới sẽ thiếu đi màu sắc đa dạng và phong phú. Nếu rời xa một người mà mất đi cả cuộc sống của bạn thì còn điều gì là đáng để sống tiếp? Hãy thử biến kế hoạch trước đó thành một cuộc thử nghiệm, người ta thường nói thất bại là mẹ của thành công, bạn sẽ có được kết quả như mong muốn sau những thất bại.

Mẫu người ưa thể diện

Với bạn sĩ diện quan trọng hơn bất cứ điều gì trên thế giới này. Vì vậy, tình yêu đã mất cũng không quan trọng bằng việc bạn đã thua một người phụ nữ khác. Bạn cho rằng, điều đó chứng tỏ bạn không đủ hấp dẫn chàng. Do vậy nữ giới mới luôn cảm thấy khó chịu khi gặp lại đối phương sau một thời gian khá dài.

Mẫu người có thói quen cố định


Khi tình yêu đã trở thành một thói quen thì khi thói quen đó không còn tồn tại sẽ khiến bạn hoàn toàn mất phương hướng. Sự ỷ lại quá mức chỉ khiến bản thân mình càng đau khổ.

Kinh nghiệm: Thử xem thói quen đó được bạn nuôi dưỡng ra sao? Thói quen tốt nên được phát huy nhưng thói quen xấu nhất định phải thay đổi. Khi không phân biệt đó là tốt hay xấu, tốt nhất nên thận trọng bởi một khi thói quen được hình thành sẽ rất khó thay đổi.

Làm thế nào ghi điểm với nhà chàng

Không chỉ mỗi mẹ chàng mà còn rất nhiều “cửa ải” khác bạn phải vượt qua khi muốn "ghi điểm" với đại gia đình nhà chàng.
Ma ma yêu quí

Con trai vốn thích mẫu người yêu có những nét tính cách, ngoại hình giống với mẹ. Hơn nữa, mẹ anh ấy hiểu rõ là con trai mình phù hợp với những cô gái nào. Vì thế, mẹ chàng là đối tượng đầu tiên bạn cần phải lấy lòng và tạo sự tin tưởng.

=> Bằng cách chủ động trò chuyện, thủ thỉ với mẹ chàng, bạn sẽ “dò sóng” được những điểm chung giữa mình và bác ấy. Hãy tạo cho mama chàng cảm giác bạn là một cô gần gũi, đảm đang, thùy mị. Tuy nhiên, nhớ là đừng tự nhiên... đến vô duyên và riêng tư quá đà nhé! Mẹ anh ấy sẽ cho vào danh sách đen nếu bạn cứ hồn nhiên hỏi hay chia sẻ những vấn đề tế nhị và hơi bị “tọc mạch”.


Phần lớn các chàng đều rất thân với mẹ nên việc ghi điểm với mama chàng là cực kỳ quan trọng (Ảnh minh họa)
Papa của chàng

Trong mắt đa số XY, các ông bố giống như anh hùng từ khi anh ấy còn bé cho đến khi lớn. Vì thế, họ rất thần tượng và luôn tham khảo ý kiến của papa mỗi khi gặp rắc rối. Thành ra, sẽ là điểm cộng “nặng kí” cho bạn nếu bố chàng thầm thì bên tai quý tử rằng: "Con bé ấy được đấy!".

=> Tuy không “súp-pờ-soi”, hay tám chuyện như những bà mẹ song các ông bố thường có khả năng quan sát, đánh giá khá chuẩn và không chừng còn mang tính quyết định! Bởi thế, điều đầu tiên bạn nên làm là lắng nghe và trả lời thành thật những câu hỏi của bác ấy. Chỉ đơn giản thế thôi là bạn đã ghi điểm với bố chàng rồi đó.

Anh trai, chị gái

Mặc dù không gây nhiều ảnh hưởng như nhị vị phụ huynh, nhưng anh trai/chị gái cũng là những nhân vật bạn cần phải tạo mối quan hệ tốt.

=> Đừng vội làm quen với họ để tránh gây hiểu lầm là bạn đang cố tình kết thân để lấy lòng. Hãy quan sát xem sau khi anh ấy giới thiệu bạn với mọi người trong gia đình, họ thể hiện thái độ như thế nào để biết đường cư xử. Có thể họ không ưa bạn, thậm chí tỏ vẻ ra mặt, song đừng bao giờ tỏ thái độ sẵn sàng đối đầu luôn. Hãy tỏ ra thân thiện, biết nhún nhường, cư xử, họ sẽ dần có cảm tình với bạn thôi.

Em trai, em gái nhỏ của chàng


Đây là những đối tượng được mọi thành viên trong gia đình chàng cưng chiều nên bất cứ một nhận xét không hay nào lúc đầu, bạn có thể bị đánh giá là thiếu thân thiện, cởi mở.

=> Tuy còn nhỏ nhưng các em cũng rất nhạy cảm và chúng dễ dàng nhận ra bạn đang giả vờ thân thiện, lấy lòng. Khi có mặt bố mẹ và chàng, thì tỏ thái độ yêu mến, sẵn sàng chơi cùng. Nhưng lúc vắng mặt, thì chỉ cần một hành động nhõng nhẽo, phụng phịu là bạn đã ra vẻ khó chịu rồi. Các bé sẽ mách ngay với anh ấy. Khi đó, chắc chắn bạn sẽ dính một điểm trừ kha khá. Vì thế, hãy yêu quý các em ấy từ tình cảm thực sự bạn nhé!

Ông bà của anh ấy

Tâm lý chung của người già rất thích được con cháu nói chuyện cùng mình. Bạn có thể dễ dàng được ông bà tiết lộ những điều hay ho về người yêu ngay từ buổi đầu trò chuyện. Nếu để lại ấn tượng đẹp, ông bà sẽ khen bạn rất nhiều và chắc chắn lên tiếng bênh vực nếu như ai đó trong gia đình chàng có định kiến không hay về bạn.

=> Thường bạn không cần phải chủ động trò chuyện với ông bà mà ông bà sẽ mở lời trước và không ngừng hỏi bạn sau đó. Tuy nhiên, nếu bạn muốn chủ động, thì một trong những chủ đề mà ông bà thích kể nhất chính là những năm tháng tuổi trẻ. Nhưng một khi đã nói, thì người già thường nói rất lâu, nói dài nên bạn cần chuẩn bị tâm lý kiên nhẫn lắng nghe đấy nhé.

Không chiều vợ thì chiều ai

Ngày xưa, chỉ có vợ chiều chồng chứ chẳng mấy ông chồng chiều vợ. Ngày nay, không ít ông chồng rất đảm đang với lời giải thích đơn giản: “Vợ mình thì mình chiều!”.
Ngay từ khi yêu nhau, Hiền đã được Minh chiều chuộng bởi lẽ vóc dáng nàng thanh mảnh kiểu mình hạc xương mai. Nàng đi lại chậm chạp, nói năng nhỏ nhẹ, làm gì cũng lề mề đến sốt ruột. Tuy vậy, với Minh, những điều đó chỉ chứng tỏ vẻ nữ tính, dịu dàng của Hiền. Mỗi khi đi chơi xa đâu đó với Hiền, trong khi Minh mang vác đủ thứ hành lý, thức ăn, nước uống… thì nàng chỉ tay không mà cũng khó nhọc lê theo từng bước.
Vào quán ăn, không chỉ Minh đi lấy thức ăn mà cả việc lau thìa đũa, Hiền cũng đợi chàng “phục vụ”. Thỉnh thoảng nàng than nhức đầu, sổ mũi, Minh dành cả buổi đi mua thuốc, nấu cháo… đem đến cho người yêu.

Khi đưa Hiền về nhà ra mắt, bố mẹ Minh tỏ ra ái ngại với cô con dâu tương lai liễu yếu đào tơ. Nhưng Minh quả quyết sẽ che chở Hiền suốt cuộc đời.

Ngay sau khi cưới, Minh sẵn sàng gánh vác tất cả việc nhà, để cô vợ yểu điệu thục nữ không phải động chân động tay vào bất cứ việc gì. Mỗi buổi sáng, Minh dậy sớm nấu một bình nước nóng để pha trà, cà phê rồi vào bếp chuẩn bị đồ ăn sáng.

Trong khi Minh ăn rất nhanh thì Hiền ngồi nhẩn nha vớt từng muỗng. Ăn sáng xong, cô gom bát đĩa bỏ vào bồn rửa bát rồi thay quần áo. Sợ Hiền đi làm bằng xe máy một mình không an toàn nên sáng nào anh cũng chở vợ đến công ty rồi mới đi làm.

Buổi chiều tan sở, anh đến đón vợ. Việc chuẩn bị cơm nước là trách nhiệm của anh, như một thỏa thuận bất thành văn giữa hai người. Còn Hiền, với lý do “mệt”, cô nằm trên giường coi tivi, đọc báo. Cũng có khi, nàng sang hàng xóm “buôn dưa lê”… chờ cơm.

Bao giờ Minh cũng ăn xong trước vợ nên đảm nhận phần gọt trái cây tráng miệng. Còn Hiền cứ từ tốn vừa ăn vừa xem tivi. Ăn xong, anh “gánh” luôn việc dọn dẹp bàn ghế và rửa chén bát.

Đến giờ đi ngủ, Minh phải giục chán chê, Hiền mới chịu lên giường… Ngay cả khi “giao ban”, Minh cũng phải hết sức nâng niu, chiều chuộng vợ một cách nhẹ nhàng.

Cứ thế, Minh săn sóc vợ chẳng khác nào chiều chuộng một nàng công chúa cành vàng lá ngọc.

Nhiều lúc cũng bực mình nhưng rồi, khi ngắm vẻ ẻo lả đến thướt tha của Hiền, “khí phách đàn ông” trong Minh lại trỗi dậy để tự an ủi: “Chẳng phải mình đã từng hứa sẽ che chở, bao bọc cô ấy trọn đời sao?”. Mặt khác, như một sự bù trừ, Hiền luôn nhu mì, dịu dàng với chồng.

Hầu như mọi việc trong nhà, Hiền đều giao phó cho chồng với những câu khích lệ nghe mát cả ruột: “Chồng của em ơi! Chồng làm cái này (cái kia) đi nhé! Bởi vì chồng làm gì cũng giỏi, vừa nhanh lại vừa khéo."

Minh nghĩ: “Mình làm cố một tí là xong! Vả lại, mình giúp vợ lúc này, cô ấy giúp chồng lúc khác! Chả đi đâu mà thiệt!”. Thế là, cho đến tận bây giờ, anh vẫn luôn được ca ngợi là người chồng chiều vợ nhất xóm. Ngược lại, nếu ai chê bai Minh “chiều vợ”, “sợ vợ”, “đội vợ lên đầu”… chàng đều cười rất tươi: “Có vợ mà không chiều vợ thì chiều ai?”.